苏轼
莫听穿林打叶声
何妨吟啸且徐行
竹杖芒鞋轻胜马
谁怕
一蓑烟雨任平生
mò tīng chuān lín dǎ yè shēng
hé fáng yín xiào qiě xú xíng
zhú zhàng máng xié qīng shèng mǎ
shuí pà
yī suō yān yǔ rèn píng shēng
Ignore the sound of rain striking leaves; why not chant and walk slow? Bamboo staff and straw sandals lighter than a horse—who’s afraid? In one cloak of misty rain, let life be.
贬谪途中遇雨的豁达。东坡式「谁怕」成为精神图标。词比诗更口语,适合现代读者。
计划被打乱时,试着徐行:把狼狈写成一次主动的慢。
先读懂,再练习——填句与写字。
填空记句
练字记形